Life is great

I’m starting with the man in the mirror

Lá thư không gửi

Viết mà không gửi, có chăng là vô nghĩa? Không! Viết đi, viết cho nhẹ lòng, vậy thôi.

Tình yêu là gì nhỉ? Có lẽ có quá nhiều định nghĩa nhưng sao vẫn mình chưa thể tìm thấy cái định nghĩa nào đúng với mình cả. Cuộc sống sau hôn nhân càng khó hơn gấp nhiều lần! 7 năm yêu nhau, đến với nhau bằng tình yêu, bằng sự quyết tâm cao, mình chưa từng hối hận về quyết định đó.

Nhưng sao gần đây, mình thấy có cái gì đó không ổn. Chính xác là suy nghĩ của mình không ổn chút nào, có lẽ mệt mỏi thì đúng hơn. Tình yêu là sự cho đi, dâng hiến không so đo. Mình đã làm thế 7 năm yêu và 3 năm chung sống. 10 năm – quãng thời gian đâu phải là ngắn, hay vì thế mình mệt mỏi chăng? Không. Nhiều cặp vợ chồng vẫn có thể sống với nhau mấy chục năm cơ mà.

Chẳng biết trong mấy chục năm đó, họ có bao nhiêu năm hạnh phúc thực sự? Hay họ cũng cố gắng sống cho vẹn toàn trong cái vỏ bọc hạnh phúc? Chắc không phải đâu, làm sao sống như vậy được chứ?

10 năm qua, mình đã cho, đã dâng hiến không mệt mỏi. Mọi người đều nói mình chiều ông xã. Mình hạnh phúc khi làm điều đó. Nhưng sự cho đi không đòi hỏi bất cứ điều gì đã đến giới hạn của nó! Ai ai cũng nói ông xã mình quá tốt, quá yêu mình. Nhưng sao sự thể hiện tình yêu của anh ấy khác quá, khác đến mức nhiều khi mình không cảm nhận nổi.

Sự mệt mỏi bắt đầu xuất hiện khi bé Bee yêu chào đời. Vừa chăm con, vừa chăm sóc chồng, nhiều lúc thấy quá sức nhưng tình yêu chồng con khiến mình vượt qua được.

Tuy nhiên, có lẽ nỗi muộn phiền cứ tìm mọi cách len lỏi vào suy nghĩ của mình. Mình cố gắng gạt nó đi mà không thể! Bắt đầu từ khi nào nhỉ? Lúc con mới được hơn 2 tháng.

***

Con còn nhỏ nên quấy khóc lắm. Nhà có người giúp việc nhưng họ chẳng giúp được gì nhiều. Bố đi làm về, tối con quấy khóc nên không ngủ được và cáu gắt vô cớ. Mẹ buồn lắm! Con đâu có lỗi, mẹ lại càng không! Sao bố không nghĩ cho mẹ? Mẹ tuy ở nhà nhưng chăm con vất vả, cũng muốn được nghỉ ngơi chứ!

Mẹ chồng lúc đó cũng ở cùng chăm cháu. Bà nói hai mẹ con phải sang phòng khác ngủ riêng để bố ngon giấc! Bà thương con trai lắm nên mẹ lẳng lặng bế con sang phòng đối diện. Thức trắng đêm trông con.

Con ngủ hay giật mình, cứ khoảng 15-30 phút con lại khóc. Một đêm, hai đêm… mẹ đã trông con như thế, một mình, không ai hỗ trợ. Bố bật điều hòa ngủ ngon lành! Mẹ đã khóc rất nhiều trong lúc trông con, bố con chẳng cần biết (vô tình ư?)…

Thế rồi mọi chuyện cũng qua đi, bố mẹ chỉ giận nhau vì những chuyện nho nhỏ. Thỉnh thoảng sự vô tình của bố lại làm mẹ nhói đau, nhưng mẹ chậc lưỡi cho qua. Cứ thế, sự buồn phiền của mẹ được chôn chặt, giấu kín! Mẹ cố gắng làm cho nó biến mất khỏi suy nghĩ nhưng càng ngày nó càng lớn thêm, lần sau lớn hơn lần trước.

Và cái gì đến tất sẽ phải đến! Bây giờ đây, tâm hồn mẹ thực sự chai sạn, mẹ không cảm thấy yêu hay ghét bố nữa. Mẹ sợ cái cảm giác ấy vô cùng. Mẹ thờ ơ đến vô cảm. Có bao giờ bố hiểu được điều đó Bee nhỉ? Mẹ tự lập luận rằng bố yêu mẹ 7 năm. Thời gian quá dài để hiểu con người mẹ!

Quãng thời gian gần đây, mẹ không được khỏe, mẹ thường xuyên mệt mỏi mà nguyên nhân là do tinh thần không tốt. Tối hôm kia cũng là một ngày như thế.

9 giờ tối mẹ đi nằm sau khi uống mấy viên giảm đau. Mẹ đau đầu kinh khủng. Cô Phượng cho con ăn xong, bố xuống đón con lên ngủ. Đang ngủ, con bật dậy, khóc thổn thức, mẹ nghe thấy nhưng mệt quá không dậy nổi, mẹ nựng con nhưng con không nín. Bố vùng vằng: “Con khóc mà mẹ cứ lặng thinh như không ý!”. Mẹ thấy con khóc to hơn, mẹ gắng ngồi dậy bế con, nhưng không kịp nữa. Con trớ hết ra giường, ra nền nhà và đầy người mẹ suốt từ trên cổ xuống.

Mẹ giận bố, mẹ buồn cho tình cảnh của chính mình và mẹ xót con. Trong lúc giận dữ, mẹ không kìm chế được nữa, mẹ hét lên: “Sao tôi khổ thế này! Cho tôi chết đi cho bớt khổ!”. Rồi mẹ phát vào mông con 3 cái liền, đau đau lắm: “Trớ đi, trớ nữa đi này!” Mẹ ân hận lắm!

Trong suy nghĩ của mẹ lúc đó chỉ quẩn quanh một điều “Tại sao, tại sao bố không thể chăm sóc con thay mẹ khi mẹ ốm? Tại sao bố độc ác thế? Sự quan tâm của bố đâu? Tình yêu đâu? Sự chia sẻ đâu? Bố chỉ biết nhận thôi mà không biết cho đi bao giờ sao?” Tột cùng của sự giận dữ ấy là sự căm ghét!

Ngày hôm sau, mẹ lạnh lùng nhưng chẳng thể hiện điều gì. Chương trình tối hôm đó 19h30 sẽ cho con đi chơi Trung thu ở Box bé sinh hè. Vậy mà, mẹ đi làm về, cơm nước xong19h vẫn chẳng thấy bố đâu. 19h20 mới thấy bố về, loanh quanh 20h mới định cho con đi. Sao mẹ cảm thấy chán thế! Đối với mẹ giá trị của món quà nằm ở cái tâm của người tặng món quà đó! Bố hình như thiếu cái đó thì phải?

Mẹ thất vọng. Việc đi chơi, giải trí vào các dịp nghỉ của gia đình toàn mẹ đứng ra lo hết, bố quen thế rồi! Ngay cả sinh nhật mẹ hay dịp gì cũng thế, bố đều tuỳ hứng, không có chương trinh, kế hoạch kỹ lưỡng từ trước. Mẹ không thích thế!

Ngày xưa mẹ yêu bố vì thấy bố chu đáo! Mẹ chẳng bao giờ quên giỏ hoa tầm xuân bố tặng mẹ nhân dịp sinh nhật hồi lớp 12. Mặc dù lúc đó mẹ chưa biết yêu là gì? Bố đã tìm hiểu và biết mẹ rất thích hoa tầm xuân. Loại hoa này rất khó mua, nó chỉ mọc leo ở ven hàng rào! Vậy mà, bố đã đặt được cho mẹ một giỏ hoa tầm xuân rất đẹp!

Cả sau này khi còn yêu nhau, bố cũng vẫn chu đáo như thế! Nhưng tất cả giờ đây cứ tự mất đi như thể bị đánh cắp vậy. Mẹ cảm thấy bị tổn thương ghê lắm! Chính điều đó giết chết tình yêu mẹ dành cho bố! Hôm qua, mẹ đã bế con sang phòng khác ngủ! Nhìn con ngủ ngon lành, mẹ xót xa lắm. Mẹ nằm mãi 1 giờ 30 sáng rồi vẫn không ngủ được. Mệt mỏi! Hai viên thuốc an thần cũng không giúp gì được mẹ!

2 giờ sáng mẹ nghe tiếng bước chân, tiếng mở cửa phòng, bố sang xem hai mẹ con thế nào? Mẹ giở vờ nhắm mắt! Giọt nước mắt lăn xuống khóe miệng mằn mặn. Bố lại quay về phòng rồi! Bố ngủ ngon đấy! Bố tài nhỉ?

Mẹ suy nghĩ nhiều và quyết định từ ngày hôm qua sẽ là ngày mẹ con mình bắt đầu ra ngủ riêng nhé! Hôm nay đi làm về, mẹ sẽ dọn cái giường ngủ bên phòng đó (vốn là phòng làm việc của bố). Mẹ sẽ trải đệm ga chứ không như tối qua, mẹ thấy lạnh lắm! Mẹ ho suốt đêm vì lạnh!

Hôm nay bố lại đi trực không về rồi. Một tuần 7 ngày thì ngày nào bố cũng phải đi đâu đấy. Với mẹ con mình, bố chưa có ngày nghỉ nào trọn vẹn. Cả việc chờ cơm tối đến 8 giờ là chuyện thường ngày! Mẹ mệt mỏi quá con trai ạ! Người ta cũng đi làm, thiên hạ người ta cũng bận rộn chứ đâu chỉ riêng bố nhưng họ vẫn có thời gian cho gia đình mà. Còn bố, mẹ cảm giác điều đó khó khăn quá! Mẹ không còn sức để tiếp tục chịu đựng, và chờ đợi như thế nữa!

Hôm nay, nếu trời không mưa, mẹ sẽ cho con đi chơi Trung thu bù ngày hôm qua con nhé ! Bây giờ mẹ chỉ có con, chỉ có con là hiểu mẹ thôi!

Những tâm sự này mẹ viết ra chẳng biết để cho ai nữa? Để cho bố, có lẽ bố chẳng bao giờ đọc đâu. Bố còn bận nhiều việc mà! Vậy con hãy đọc và hiểu mẹ con nhé!

***

Anh! Nếu anh đọc những suy nghĩ này, anh sẽ hiểu em có anh bên cạnh mà sao xa cách thế! Em cố gắng với, cố gắng tiến lại gần hơn nhưng không thể. Sự kiệt quệ về tinh thần khiến mọi thứ trở nên khủng khiếp hơn bao giờ hết. Đông cứng và tê liệt là sự miêu tả chính xác nhất về em hiện tại. Sức nóng nào có thể khiến cho em tan chảy và ấm trở lại đây?

Tháng Mười Một 4, 2007 - Posted by | Cuộc sống muôn màu

Chưa có phản hồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: